Người thầy dạy búp bê

  01/09/2016

  Đỗ Việt Hưng

nguoi thay day bup be Lão là người thầy đã về hưu. Từ khi nghỉ dạy, trong giấc ngủ, lão thường mơ thấy lớp, thấy trường… Lão mơ hồi lão còn sung sức, lão như bay bổng trên bục giảng. Bọn học trò kính lão – một lẽ lão dạy hay. Lòng yêu nghề cứ bám riết lấy con tim lão để mà hành hạ. Thế mà lão thấy thích khi được khổ đau trong nghề nghiệp. Có lẽ trời định vị! Lão phải làm tròn thiên chức mà lão mang. Lão nhớ, cứ đến ngày Nhà giáo Việt Nam, các học sinh, các phụ huynh đến nhà chúc lão. Niềm tự hào và nỗi xót đau cứa nát con tim của lão trong ngày ấy. Đêm nằm lão cười một mình. Lão biết rằng phụ huynh và học sinh vừa thương vừa phục lão. Nhưng điều ấy đối với lão đâu có phải là quan trọng. Còn thở là lão còn phải làm tròn thiên chức. Niềm vui nghề nghiệp bỗng lóe sáng khi những con búp bê ngồi không chớp mắt, nghe lão giảng: - Các em biết đấy ! “Nhân chi sơ bản tính thiện”, có nghĩa là tính Người vốn từ gốc thiện mà ra. Cho nên đã là Người thì phải thiện mới hợp đạo. Nhìn lũ học trò búp bê, mắt lão nhòe… Download here

Đóng góp ý kiến

Xem thêm